Để Em Còn Được Nói Yêu Anh

TT

Sau đây là chuyện phóng tác đầu tay của TT khi ở Pháp 20/08/2006. Nếu có sự lầm lẫn về tên tuổi và sự kiện, xin quí vị đọc giả niệm tình tha thứ. 

Minh Khuê là con gái nhà giàu, xinh xắn, thông minh. Nhưng mà nàng không biết rõ là mình xinh dẹp, thông minh và có bố mẹ giàu. Dưới cái giáo dục không mấy hữu hiệu của Việt Nam, phần đông nguời ta nhìn và nói chuyện bi quan như là "thương cho roi cho vọt", không khen mà hay chê bai, nhạc phản chiến buồn thương thì rên rỉ khắp nơi, nàng thừờng không dám nghĩ dến những kết thúc vui của những cuộc tình. Nàng không dám thụ hưởng. Nàng chỉ được dạy dỗ "Phải làm việc siêng năng và biết hy sinh". 

Khuê sanh ở Saigon nhưng trưởng thành ở Việt Nam, vượt biên qua Pháp sống thời trung học và lập nghiệp ở Mỹ. Tư tưởng của nàng có Á Đông và Tây Phương lẫn lộn. Khuê dã từng trùm đầu, chiếu đèn pin đọc truyện dưới chăn. Tây Du Ký, Phong Thần, Chú Tư Cầu, Điệp Viên 007, Người Đẹp Tháp Ngà , truyện chưởng làm nàng mất ngủ. Nàng mê truyện Kiều đủ để bói Kiều. Rồi khi qua Pháp nàng cũng dã từng nghiền ngẫm "Du Haut où Hurle le Vent", "Les Fleurs du Mal". Trái tim nàng sôi sục muốn đòi công bằng cho Jean Valjean, chỉ vì một mẩu bánh mì mà cả đời tù ngục. Khuê đã đỏ mặt tưởng tượng những chuyện "paper book" thật nóng bỏng của "Danielle Steel". Nàng thích thú nghĩ đến Scarlett O’Hara quay tròn chiếc váy đẹp để cua trai. Nàng từng ước mơ có những chuyện tình thật lý tưởng như "Love Story" hoặc "Romeo and Juliet". Nói chung là đời Minh Khuê khổ chỉ vì nàng "là sóng tràn bờ" mà bị con đê xã hội ngăn chận. Nàng thích được vuốt ve, ôm ấp mà vì rời xa gia đình từ nhỏ để đi trọ học nên phải tập lạnh lùng và sống đơn côi. Khuê đã từng mơ mộng yêu đương trên dòng sông Seine thơ mộng rồi lại bừng tỉnh dưới cái nóng cháy da của cát bỏng Texas. Sóng gió xảy ra chỉ vì nàng đã "quá" hiền, con "ngoan" bị ảnh hưởng của gia đình nhiều mà lại có chút nhan sắc. Khuê có nhiều người theo đuổi. Nàng bận rộn trước vì chuyện học hành rồi sau này vì con cái, Khuê không thể mất thì giờ nhiều với ai. Người ta cũng ít có đủ kiên nhẫn mà quen với Khuê lâu. Minh Khuê lại đặt ra cho mình nhiều điều lệ: "Mình là gái không thích quen con trai nhỏ tuổi hơn, không được đi ăn tối, chỉ đi ăn trưa, không quen người dã có bồ rồi…" Khuê lại thông minh đủ để không chịu chấp nhận số mạng hoặc nhịn nhục chuyện bất công dù là "chàng" rất bảnh. Đời Khuê lắm éo le, yêu nhiều lần mà không trọn vẹn, dù là trái tim nàng mong mỏi "Em chỉ có một tình yêu thứ nhất".

Năm mười sáu, Minh Khuê gặp Nhân lúc đó đang học ở trường hải quân Nha Trang tại nhà ông bác. Nàng yêu Nhân ngay như là "phút đầu gặp gỡ, tinh tú quay cuồng" vì chàng trai hải quân hào hùng có "mái tóc bồng bềnh như biển lặng chiều êm" và mắt nhìn thật ấm. Những gì về Nhân, Khuê thấy rất đẹp. Màu áo đại lễ trắng và xanh, cái mũ hải quân và mấy cái khuy vàng Khuê thấy thật oai. Những lần Nhân di xa là Khuê buồn lắm. Khuê viết về tình yêu đầu đời ray rứt khi xa Nhân: 

Em sẽ sống cho ngày vui tháng tới 
Khi anh về cùng nắng mới đùa vui 
Đến bên em chia xẻ những ngọt bùi 
Cho lo sợ đẩy lùi vào bóng tối 
Cho qua đi những đêm dài tiếp nối 
Gio hú buồn mưa rền rỉ than van 
Tâm hồn em hằng vạn mảnh trăng tàn 
Người xa bóng và hồn em xa vắng 
                                                       (TT) 

Nghĩ đến quân trường Nha Trang lúc nào cũng mở "bal" và đón nhận những cô em gái xinh xắn của trường trung học "Thánh Tâm" là trái tim Minh Khuê nổi sóng. Nhớ bài hát nào “Bàn tay em nhỏ bé, biết làm sao cho anh vui”, Khuê thường hay rớm nước mắt. Sau này thì nàng cũng biết là Nhân đã từng bay bướm với nhiều cô khác khi vắng bóng nàng. Khuê còn ngây thơ, yêu chỉ biết nhìn và nhung nhớ. Trong khi đó, thì Nhân đã từng chung đụng xác thịt với những cô gái khác lớn hơn nàng, và họ làm tất cả "cho anh vui". Có lẽ Nhân yêu Khuê chỉ vì nàng là con gái nhà lành, trẻ, ngây thơ và xinh đẹp nhưng một khi "đã biết rồi chàng không thể ăn chay". Nàng không dám hỏi và cũng chẳng dám nhìn vào sự thật. Trong cái xã hội tồi tàn, chồng chúa, vợ tôi, trai thiếu, gái thừa của Việt Nam, Khuê từng ngây thơ nghĩ là "gặp được người mình yêu và cũng yêu mình" là mình may mắn hơn nhiều người lắm rồi. 

Năm Khuê mười tám, gia đình sợ tiếng tăm "chớ để lâu ngày lắm kẻ gièm pha" yêu cầu Nhân làm đám hỏi với Khuê. "Những khi về phép, anh hay bóp chân cho em, nhiều khi cắt móng tay nữa. Dù chỉ là bóp chân hoặc tay thôi nhưng tình yêu đầu đời,chỉ như vậy thôi là em cảm thấy yêu đủ để chấp nhận làm vợ anh". Khi Khuê biết được về Xa Lộ Thủ Đức với những cái lều quây tạm bợ hướng ra ruộng, nơi Nhân hay từng hò hẹn những cô bồ hờ rồi, lòng nàng bối rối và lo sợ lắm. Nàng không thể tranh dua với những cô gái này nhưng Khuê cũng không muốn mất Nhân. Có lần Minh Khuê chờ Nhân đến thăm suốt môt buổi chiều sau khi chàng về phép. Nhân đến trễ, giải thích rằng chàng bị kẹt xe. Khuê đã mặc một chiếc áo đầm màu hồng rất đẹp, màu hoa ti gôn mà hai đứa đều ưa thích. Khi Nhân nắm tay nàng, thì Khuê ngửi thoang thoảng một mùi nước hoa lạ của đàn bà và nàng thấy một vết son trên tay áo chàng ở một chỗ khá kín. Chiều hôm đó, hai đứa đi ăn kem ở Brodard rồi di xem phim. Kem lạnh mà sao Khuê nghẹn. Nhân tình tứ và chiều chuộng hơn. Khuê xin Nhân đi xem một chuyện phim buồn để mà được khóc. Nàng không mặc màu hồng nữa, và cũng chẳng bao giờ đụng đến chiếc áo đầm đầy kỷ niệm đó. 

Cuộc chiến tranh gần những năm 1975 lại sôi nổi hơn. Nhân đi vắng nhiều hơn, cả sáu tháng mới về. Khuê cứ khắc khoải ngóng chờ, chỉ sợ rằng "chàng về trên đôi nạng gỗ" và "Cổ nhân chinh chiến kỷ nhân hồi", có mấy ai đi chinh chiến mà trở về. Đại bác ban đêm dội về thành phố nhiều hơn. Thanh Thúy thì cứ ư ử ca bài "Đừng bỏ em một mình, trời lạnh lắm… trong nghĩa trang…" làm cho Khuê càng nhớ Nhân. Nàng không thể noi guơng bà Trưng hoàn toàn là bỏ việc riêng mà nghĩ dến việc công được vì nàng biết: 

"Chồng chung chưa dễ ai chiều cho ai" (Nguyễn Du). 

Nhân vẫn đẹp trai, vẫn hào hùng và bay bướm. Bố mẹ thương con gái, có chồng là trai thời loạn hay vắng mặt, nên góp nhặt tiền của lo xây nhà cho hai đứa. Nhân muốn xây một phòng tắm gần phòng ngủ của hai vơ chồng. Bố mẹ hủ lậu, phong kiến, không quen như thế, nghi ngờ là chàng bị bệnh giang mai, nên muốn Nhân đi khám bác sĩ vì sợ con của hai dứa sẽ không dược khoẻ mạnh. Khi một câu chuyện buồn cười như vậy xảy ra, bố mẹ bây giờ mới càng tin những lời đồn là Nhân lăng nhăng, Nhân thì nhất định hoãn cưới vì tự ái và Khuê thì bỏ học dược khoa. Nàng buồn rã ruợi, thật sự thấm thía câu thơ của Paul d’Anvers: 

Lòng ta chôn một mối tình, 
Tình trong giây phút mà thành thiên thu…. 

Biến cố 75 xảy ra. Nhân theo tàu của mình qua Mỹ, đi học và trở thành Pharmacist. Khuê ở lại với chế độ ngục tù Cộng Sản, đi vượt biên qua Mã lài và Pháp 5 năm sau. Đến Pháp, nàng đi học y khoa ở Necker và quen với Trí học cùng lớp. Nàng không yêu Trí nồng nàn và bồng bột như dã từng yêu Nhân chỉ vì "tim đã rướm máu" và "em cũng không còn bé dại nữa". Vả lại, Trí tuy dễ nhìn nhưng có cái cù lần và cục mịch khi xử sự. Bây giờ, Minh Khuê chỉ muốn an phận và quên đi những anh chàng đẹp trai, hào hoa, phong nhã, lắm cô theo. Nàng dã mệt mỏi quá rồi. Nguời ta thì muốn người đời nhớ mãi, nhưng sao Khuê chỉ muốn người ta quên rằng nàng đã từng là hoa khôi, đã từng học giỏi nhất trường, đã từng có người yêu hải quân Nhân đẹp oai hùng có thể là yêu nàng. Chuyện bãi hôn của nàng với Nhân vẫn là đề tài đàm tiếu cho họ hàng và một đám người vỗ ngực, tự khoe mình là con nhà nho giáo. Trí làm Khuê nhớ dến anh chàng Đoàn Dự trong Lục Mạch Thần Kiếm. Đã Đến lúc nàng phải quên Mộ Dung Công Tử đi để mà xây đắp hạnh phúc "chân thật" với Trí. Hạnh phúc lúc này nàng định nghĩa thật tầm thường : chỉ có nghĩa là không phải ghen và chia xẻ chồng mình với ai. Quen Trí được bốn năm thì hai đứa lấy nhau. Trong vườn hoa Luxembourg, cũng có dôi chim câu thì thầm đâu đó, Trí đã hứa hẹn khi nghe Khuê tâm sự chuyện tình đầu tan vỡ với Nhân: "Hai đứa mình sẽ mở ra một kỷ nguyên mới. Em sẽ quên đi tất cả . Em là người yêu đầu và duy nhất của anh. Hai đứa mình sẽ chỉ biết có nhau và rất là hạnh phúc". Đêm đó, Khuê đã khóc thât nhiều "một giòng sông". Nàng thật sự cầu nguyện hết Chúa rồi Phật (dù là hồi nhỏ học trường dòng Saint Paul, nàng đã từng trốn đi nhà thờ và tránh cầu kinh nhiều lần). Nàng chỉ muốn từ nay quên hết, để xứng đáng với tình yêu của Trí mà nàng đã nghĩ là rất tuyệt vời: 

"Từ ngày có em về Nhà mình tràn đầy ánh trăng thề" … 

Lấy nhau rồi, Minh Khuê mới thấm thía thế nào là: 

"Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời, 
Ái ân lạnh lẽo của chồng tôi" 

Tuy Khuê là người tình, vợ duy nhất của đời Trí nhưng Trí không thể hiểu và sống cho tình yêu mà Khuê mong muốn. Trí cứ nghĩ là hai vợ chồng phải làm thật cực, không được tiêu pha gì thì có lúc sẽ có tiền mua nhà trả “cash”. Mộng của anh là có căn nhà ở giữa “L’ile de Saint Louis” khu nhà giàu bên cạnh giòng sông Seine. Sở thích của anh không phải là ra khỏi nhà để đi dạo hoặc nói chuyện như đã từng hứa hẹn mà là ở một mình để chơi “ordinateur”, đỡ phải tốn tiền đổ xăng hoặc tiêu bậy. Trí mê tiền không phải để tiêu mà là để vui sướng nghĩ là mình có tiền.. 

Ngọc Đăng ra đời. Minh Khuê khi ôm đứa con trai nhỏ, xúc cảm và viết lên nhũng vần thơ sau: 

Nhân, Trí, Dũng ba điều mẹ ước, 
Mong "cu" Đăng tiến bước thật xa 
Trong vòm trời rộng bao la, 
Hành trang con chỉ cần ba điều này 
Nhân từ, bác ái, thẳng ngay, 
Thù thay bằng bạn, oán thay bằng tình 
Trí mưu, cơ lược, thông minh, 
Văn ôn, võ luyện, thạo tinh binh dùng 
Trí mưu thao lược, thạo tinh binh dùng 
Dũng sức, can đảm, anh hùng, 
Vẫy vùng ngang dọc, lẫy lừng Bùi gia. 
                                                       (TT) 

Ngọc Đăng là niềm vui của Minh Khuê khi mà tình yêu của nàng với Trí đã cạn dần. Cũng như là con bé "Bluebonnet" đối với Rhett Butler khi chàng đã hết yêu Scarlett trong "Gone with the Wind". Trí hết cằn nhằn chuyện tiền bạc thì nhắc đến chuyện của Nhân, người yêu đầu đời của nàng. Minh Khuê đã phải đi làm, nuôi con, lại còn phải lo mọi chuyện trong nhà. "Lời hứa là mình sẽ đi viễn du cũng như trong bài hát "Adventure" bây giờ ở đâu anh?" Khi Khuê bắt đầu vẽ tranh để giải khuây thì Trí nhắc nhở nàng nhớ mang tiền túi riêng eo hẹp để đi mua màu và cọ vẽ, chớ có mà xài tiền "compte" chung của hai người để mà thâm thủng. Trí "đo chai nước mắm, đếm củ dưa hành" quá, làm nhiều khi Minh Khuê không dám mời bạn bè, họ hàng đến nhà vì không biết sẽ phải xử sự ra sao khi chồng mình rất là "mặt xạm, da chì". Trí sợ tiền của gia đình này về tay ai đó. 

Hạnh phúc của Khuê và Đăng thật nhỏ nhoi là có một người chồng, nguời bố dù không biết lo gì cho họ, trời cũng lấy đi mất. Trí bị cancer phổi khi mới 32 tuổi. (Chắc có thể vì không được khoẻ mà Trí khó chịu chăng?) Hết chemo, rồi radiation, Khuê lại bỏ học, lo cho chồng và con. Ngày nào, nàng cũng đối dầu với những hình ảnh thật đáng sợ ở Centre de VilleJuif nơi mà Trí chữa cancer: lúc già, lúc bệnh, lúc ngắm nhìn những bệnh nhân trọc đầu, ngồi xe lăn, nửa người nửa ngợm, dở sống dở chết. Trí chửi rủa, lẩm bẩm. Đời sống càng ngục tù hơn. Hai ngày trước khi chàng mất, như là ngọn đèn dầu le lói, bùng lên trước khi tắt, Trí ngồi được dậy, đánh răng, rửa mặt, yêu cầu nàng cho đến một tiệm bán bàn ghế cũ để mua một cái bàn học. Cái bàn thì dán đầy hình vẽ, tuy vững chải, nhưng đã cũ lắm rồi. Trí muốn mua chỉ là để lại gia tài quí báu cho đứa con trai duy nhất. Trí mất đi, Khuê cũng lại khóc "một giòng sông". Nàng khóc cho Ngọc Đăng con nàng, không có được người bố dẫn dắt hơn là khóc cho dời nàng đơn lẻ. Đã từ lâu rồi, có khi nào nàng có được cái vui nghĩ là hai vợ chồng có nhau đâu? 

Hôm hạ huyệt, Khuê và Đăng đi chậm chậm sau Trí lần cuối cùng vào nghĩa trang nhỏ ở Noisy-le-Grand (nơi mà hai đúa quen nhau). Trời đã đổ mưa và khóc giùm. Nàng từ đây đã hết nước mắt mà Đăng thì nhỏ quá. 

Quand la pluie étalant ses immense trainées 
D’une vaste prison imite les barreaux, 
Et qu’un peuple muet d’infames araignées 
Vient tendre ses filets au fond de nos cerveaux 
                                                       (Spleen, Charles Baudelaire) 

Lúc này bố mẹ Khuê đã qua Mỹ định cư khá lâu nên làm được giấy tờ cho Khuê đi Mỹ. Qua Mỹ, Minh Khuê lại bỏ học Medecine, học Engineer vi ngắn ngày hơn và nàng cần việc làm để nuôi con. Cuối cùng rồi Khuê cũng ra trường kỹ sư. Khuê đi làm, cũng quen nhiều người, (đã gặp lại Nhân và chàng đã có vợ , 4 con). 

Sao Minh Khuê mãi không yêu được ai, có phải chăng là cái cảm tưỏng buồn tủi của Thúy Ki ều “Ong qua bướm lại đã thừa xấu xa”? Tuc ngữ Pháp có nói “Aide toi, Dieu t’aidera”, "Hãy cứu mình trước khi trời giúp" không phải là sai. Nhưng mà Khuê không thể xông xáo đi kiếm anh chàng hoàng tử để nhốt trong tháp ngà của mình được. Bé Đăng còn nhỏ lắm. Nàng phải vội vã đến đón con ở trường mỗi ngày. Khuê hôn vào đôi má bầu bĩnh của nó mà cảm thấy hối hận vì phải di làm để nó phải dơ bẩn và hôi hám trong daycare. Tiền đâu mà mướn vú nuôi để di "date" cả trăm đô một lần. Bài vở của bé bắt đầu khó. Nàng chạy đầu này đầu kia để cho Đăng được học piano hoặc bơi lội …vân vân và vân vân 

Khi bốn mươi, người ta yêu say đắm hơn: gừng càng già thì càng cay. Khuê gặp Dũng khi nghĩ là mình đã hết thời rồi. Lúc đầu nàng nhớ là ghét Dũng lắm vì anh chàng hay nói đùa mà nàng cho là tục tĩu. Dũng lớn hơn nàng nhiều nên bố mẹ cứ lo là Khuê sẽ khổ vì sẽ phải lo cho chồng khi già yếu như đã từng lo cho Trí (dù là Trí chỉ bằng tuổi Khuê). Vì Khuê là "single mom" mà Dũng thì hay tốt bụng, sửa chữa nhà giùm nên càng ngày hai đứa càng gần nhau hơn. Gần rồi, thì nàng mới hiểu được cái tâm hồn nghệ sĩ bất cần đời bị che dấu bởi vẻ đẹp "playboy" đã "xế chiều", sự tốt bụng nhưng giả bộ hững hờ, phách lối của chàng. Dũng là người làm gi cũng "too much". Có những khi hai dứa ngâm bùn cả tuần để đào cái hồ cá. Rồi "khi xem hoa nở, khi chờ trăng lên", Dũng cứ loay hoay lo chụp hình, sửa ống bơm hồ cá và dạy Khuê làm Photoshop… Với Dũng, tuy mệt thể xác, nhưng một đôi lúc, Khuê thật sự quên hết là đời lắm nhọc nhằn. 

Xã hội sao khắt khe quá. Người ta hay tuyên bố lung tung chẳng phải là ghét gì mình nhưng nói cho sướng miệng. "Chúng mày cứ như là anh đi chợ trưa gặp chị bán gạo ế" Thì đằng nào Khuê và Dũng cũng đã là trung niên rồi. Dù rằng hai đứa "act" rất là trẻ trung, yêu đời nhưng dứa nào cũng con cái đùm đề. Khuê có một con thì Dũng có hai. "Anh chơi gấp hai em". Dũng hay âu yếm đùa với Khuê như vậy. Rồi Dũng cứ lo bị hãng thải việc, phải lo cho hai con lên đại học. Nên hai đứa tuy yêu nhau, gặp nhau hoài nhưng không dám hứa hẹn gì vì dều nghĩ là không dám phiền nhau. Khuê đã nhiều lần tự đấu tranh với lòng chán nản của mình để được gần Dũng, cũng như bao nhiêu người đã đấu tranh để được chia tay trong cảnh sẩy đàn, tan nghé. Một ba thím thì cứ nói rít giữa hai hàm răng: "Cháu phải lấy chồng di, chứ người ta lấy đĩ là vợ nhưng không ai lấy vợ làm đĩ" cho rằng việc hai đứa gặp nhau hoài là bất chính. Đến tuổi này thì Khuê không đếm xỉa gì đến những gì người ngoài nói nữa. Nhưng chính nàng, nàng cũng không dám tin tưởng ở Dũng và nàng nếu lấy nhau có được hạnh phúc hay không. Chao ơi, Khuê cảm thấy ghen tức ngấm ngầm mà không diễn tả được khi Dũng rất là tốt với vợ cũ và con của chàng. 

Bà vợ cũ của chàng đi xe Jaguard còn chàng thì ọp ẹp với cái xe Toyota cà rịch cà tang 200K "mile". Cửa xe không mở được nữa cho người lái vì cái nắm đã gãy. Dũng cứ phải mở cửa xe bên kia rồi bò qua. Mỗi lần đi chơi chung thì Dũng dùng xe của Khuê. Dũng đã nhường cái xe tương đối khá hơn cho đứa con gái vào đại học. Đôi lúc Khuê uất ức chở Dũng đi sửa xe mà nghĩ thầm là quen anh chàng anh hùng rơm này thật là bực và mất thì giờ quá. Nhà Dũng thì bỏ bê dơ bẩn chứ nhà của vợ con chàng thì ỏ trên đồi, gần hồ. Bà chỉ cần ỏn ẻn mấy tiếng là Dũng chạy qua lót gạch, rửa thảm ngay cho con chàng được sung sướng. Bà không đi làm thật đấy. Bà cứ than là không tiền nhưng xoay sở rất hay để đi Tàu, đi Tây. Chồng cũ lẫn bạn trai ỏ chung không biết là ai cung phụng hoặc lo cho mẹ con bà nhiều hơn. Mình chỉ là kẻ đến sau thôi. Cũng như Hồ Xuân Hương, Khuê đã từng bực tức và uất ức: "Chém cha cái cảnh lấy chồng sau" Khuê tự hỏi nếu nàng không nghề ngỗng như bà vợ cũ của Dũng và không thể sống độc lập về vấn đề tài chánh thì Dũng có muốn quen nàng không? 

Đời Khuê đã khổ quá. Tình yêu đầu đời nghĩ cho kỹ, có gì là đáng hãnh diện đâu. Nàng và Nhân tuy yêu nhau cũng ba năm nhưng vì chiến tranh , nếu góp nhặt từng giờ thì chỉ có độ 1 tháng gần nhau. Nhân đã ôm những cô gái khác trong tay, cùng một lúc miệng ba hoa nói yêu nàng. Trí là chồng của riêng nàng, đã cho Khuê một đứa con nhưng thử hỏi chàng có làm chồng lo cho vợ và làm bố nuôi con chưa trước khi vĩnh biệt cõi đời? Thêm vào đó, "tiếng chì, tiếng bấc" của Trí mỉa mai, cay đắng làm cho Khuê càng tin tưởng là chắc mình xấu xa lắm nên bị trời đầy đoạ. Đến khi yêu Dũng thì nàng biết ít nhất là lúc này đừng nên nghĩ ngợi gì nhiều quá để "chết sớm". Khuê vừa di làm ở sở, lại vừa tất tả lo việc trường lớp của con và làm việc nhà. Thằng bé Đăng tuy ngoan mà cũng khá giống bố Trí (hay càu nhàu và lười) nên nàng cũng khá lo. 

Tuy bây giờ, Khuê đã tậu được cái nhà nhỏ bé, xinh xinh nhưng nàng vẫn cần đi làm để trả bill thì còn dám "đèo bòng" ai nữa. Khuê đã mất cơ hội được làm hiền mẫu, hiền phụ, "housewife" rồi. Dũng lo cho Đăng cũng nhiều, nào là đón thằng bé giùm khi nàng bận họp trễ, dạy Đăng bơi và dẫn nó đi chơi hè với mẹ. Vì Dũng là anh trưởng trong nhà, đã từng lo cho đàn em 5 đứa và bố mẹ nên rất chín chắn. Chẳng bao giờ chàng than vãn gì về tiền bạc, con cái của anh. Khuê cũng đoán là anh không khá mấy vì gánh nặng của chàng cũng nhiều. Minh Khuê không dám nghĩ có người sẽ lo cho mình và con về vật chất lẫn tinh thần, nhưng đôi lúc nàng cũng muốn được sống trong mộng một chút . Thúy Kiều đã từng kỳ vọng nơi Từ Hải, người tình thứ ba của nàng sau Kim Trọng và Thúc Sinh, khi "gái thuyên quyên gặp được trai anh hùng" 

"Money is not the root of evil. The lack of money is the root of evil." nàng nghĩ vậy. 

Giờ đây Khuê đang viết lại truyện của đời mình khi nàng vừa 60. Nàng và chồng đã về hưu trí, tậu được một căn nhà nhỏ ở Sequim, Washington. Họ trồng hoa ban ngày và hát Karaoke ban đêm (họ có đất rộng để hát không làm cho ai hãi hùng). Hai đứa thật sự là "Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ" để tân hưởng những giây phút cuối đời bên nhau. Thỉnh thoảng, hai đứa đi du ngoạn khắp thế giới và đi thăm con. Có con nhiều kể cũng sướng nhất là khi chúng đã thành đạt và dều ngoan ngoãn, hiếu thảo. Ngẫm nghĩ lại chuyện đời nàng, với những sóng gió đã trải qua với Nhân, Trí, Dũng, nàng đã hết buồn. Tới tuổi này rồi, phần đông người ta có thể dịnh đoạt mọi chuyện xảy ra là may mắn để được sống lâu hơn và thanh bình hơn. 

Nàng vì định mệnh đã yêu Nhân và lấy Trí. Khi viết nên bài thơ cho con trai Ngọc Đăng, Minh Khuê đâu ngờ rằng người yêu sau nữa sẽ là Dũng. Nhân, Trí, Dũng là ba điều nàng cảm phuc ở một người đàn ông. Ba người đã đến với nàng. Khuê có sự xung khắc tột độ của văn hóa Á và Âu, Khổng Mạnh và lãng mạn.. Dù sao đi nữa, Minh Khuê đã cố gắng rất nhiều , vượt qua mọi thử thách , dung hòa mọi tư tưởng đối lập, chỉ mong muốn "ĐỂ EM CÒN ĐƯỢC NÓI YÊU ANH". 

Người yêu hỡi với vòng tay rắn chắc, 
Dắt dìu em trong đêm vắng mộng mơ 
Nhịp yêu đương, tim khắc khoải đợi chờ, 
Say mơ mộng và men tình chất ngất 

Người yêu hỡi môi hôn nào ngây ngất, 
Cho em quên băng giá của mùa đông 
Cho tim em bỏng cháy ngọn lửa hồng, 
Em mong mỏi, ái ân tình yêu tới 

Người yêu hỡi, mắt anh nhìn nắng mới, 
Vỗ về em, mơn trớn bước em di, 
Và bên đường, cây cỏ khẽ thầm thì 
Điệp khúc nhạc, tình si, tình vừa chớm 
                                                       (TT) 

TT, Canterbury, England 08/2006